Khi chạy đến kéo xe giường, Tạ Uyển Oánh nghe thấy tiếng bước chân đuổi theo phía sau.
Bà Quách đuổi theo, túm lấy áo blouse trắng của cô: “Cảm ơn cô, cảm ơn cô đã cứu mạng chồng tôi, bác sĩ!”
Người vừa rồi ngốc nghếch cũng đã nghe ra, chính là Tạ Uyển Oánh đã giúp chồng bà một tay.
“Trước hết đưa chồng bà đi làm kiểm tra.” Tạ Uyển Oánh trấn an cảm xúc của người nhà bệnh nhân.
“Cô đi cùng chúng tôi có được không?” Bà Quách hoang mang lo sợ nhìn xung quanh, nắm lấy tay cô như thể nắm lấy sợi dây cứu mạng cuối cùng.
“Thầy Tôn.” Tạ Uyển Oánh hướng về phía thầy Tôn Ngọc Ba đang đi tới để xin chỉ thị, “Em sẽ đi cùng bệnh nhân làm kiểm tra, kiểm tra xong thì đưa thẳng họ đến Khoa Gan Mật Ngoại. Để trong lúc đó nếu bệnh nhân xảy ra chuyện gì cũng có thể kịp thời cấp cứu.”
Nghĩ lại bệnh nhân này là do thầy Thẩm tiếp nhận, có một bác sĩ đi cùng sẽ tương đối an tâm. Tôn Ngọc Ba gật đầu đồng ý.
Bà Quách cứ thế đi theo sau Tạ Uyển Oánh, biến thành cái đuôi của cô.
Thái độ chuyển biến quá nhanh của người nhà bệnh nhân, giống như một con tắc kè hoa. Y tá đi cùng Tạ Uyển Oánh, nhỏ giọng nói: “Cô nên đề phòng cô ta một chút thì hơn. Cô ta trước đó luôn miệng nói muốn khiếu nại chúng ta.”
“Không sao đâu.” Tạ Uyển Oánh ngược lại an ủi chị y tá.
Bà Quách này, thuộc dạng nhát gan, như chính bà ta đã nói, phụ thuộc hoàn toàn vào chồng. Chồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814839/chuong-506.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.