“Nếu đã tin rằng phán đoán chuyên môn của mình không sai, thì nên làm thế nào cứ thế mà làm.” Nghe Tạ Uyển Oánh trả lời, Tào Dũng nói.
Được sư huynh khích lệ, cô muốn xoa tay hầm hè.
Cúp điện thoại, cô trả lại cho Hoàng sư huynh, rồi vào phòng bác sĩ tìm đơn hội chẩn, đồng thời gọi điện cho thầy Tôn Ngọc Ba đến xử lý.
Nghe học trò thông báo, Tôn Ngọc Ba tỉnh dậy, trở lại văn phòng thì trừng mắt ngái ngủ nhìn Hoàng Chí Lỗi đang có mặt ở đó: “Sao cậu lại ở đây?”
“Tối nay tôi là trực tổng nội trú.” Vừa nói, Hoàng Chí Lỗi vừa chỉ trích anh ta, “Cậu để tiểu sư muội của tôi ở một mình à? Con bé không phải học trò của cậu sao?”
“Để nó rèn luyện thôi mà.” Tôn Ngọc Ba uể oải đáp, “Với lại, tôi rất tin tưởng vào năng lực của nó.”
Hoàng Chí Lỗi chỉnh lại kính, vô cùng hoài nghi tối nay rốt cuộc là ai trực ban, chẳng lẽ tất cả công việc đều do tiểu sư muội của anh làm? Anh đã đoán đúng.
Tôn Ngọc Ba quay đầu lại, hỏi học trò: “Em vừa nói giường 62 bị làm sao? Muốn mời bác sĩ Khoa Gan Mật Ngoại đến hội chẩn à?”
“Vâng, thầy Tôn, thầy xem có cần thông báo cho thầy Thi Húc không ạ?” Tạ Uyển Oánh dò hỏi.
Thông báo cho bác sĩ tuyến hai? Tôn Ngọc Ba cũng có suy nghĩ tương tự với cô, cần gì chứ, Thi Húc có về cũng vô dụng. Vận dụng gan nhân tạo thì chỉ có Khoa Gan Mật Ngoại mới có.
Dùng ngón tay gãi gãi đỉnh đầu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814831/chuong-498.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.