Hai người đi đến phòng bệnh giường 23. Tới nơi, chỉ nghe thấy hai tiếng nói chuyện thì thầm gần cửa sổ.
May mắn là hai người nói chuyện rất nhỏ, không ảnh hưởng đến bệnh nhân bên cạnh đang ngủ.
Đến gần xem, hóa ra là dì ở giường 23 đang nói chuyện phiếm với Lý Khải An.
Phát hiện có người tới, dì và Lý Khải An quay đầu lại.
“Sư huynh.” Lý Khải An hoảng hốt, bật dậy khỏi ghế.
Dì nghe hắn nói, biết là cấp trên tới, khen ngợi Lý Khải An: “Bác sĩ Lý giỏi lắm. Có cậu ấy ở đây, bụng tôi không còn đau nữa.”
Bị bệnh nhân khen, mặt Lý Khải An đỏ ửng.
Bệnh nhân cô đơn, tìm được người nói chuyện phiếm, bụng lập tức không đau ư? “Bà ấy đau bụng à?” Hoàng Chí Lỗi quay đầu hỏi tình hình của bệnh nhân này với sư muội.
Tạ Uyển Oánh ghé sát tai sư huynh nói: “Ung thư ruột. Không rõ thế nào, cứ luôn nói bụng đau, rõ ràng không có tắc nghẽn, cũng không có triệu chứng xuất huyết. Thầy Tôn nói không phát bệnh cấp tính thì tạm thời không xử lý, đợi ban ngày bác sĩ phụ trách đến xử lý.”
Nghe xong lời miêu tả của tiểu sư muội, Hoàng Chí Lỗi suy nghĩ, lúc này nương theo một vệt trăng chiếu qua cửa sổ, có thể lờ mờ thấy môi bệnh nhân hình như tím tái.
“Không hút oxy sao?”
“Ban ngày bác sĩ có kê cho bà ấy rồi, bà ấy hình như hút không quen.”
Nghe thấy hai bác sĩ nói chuyện, dì nghe rõ, nói: “Oxy đó, cứ xộc thẳng vào mũi, khó chịu lắm.”
[Truyện được đăng tải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814827/chuong-494.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.