Tan học, Triệu Văn Tông nghiêng vai đeo cặp tài liệu đến tìm cô.
"Học hành thế nào rồi, Oánh Oánh?" Đứng trước bàn học của cô, Triệu Văn Tông đưa tay giúp cô dọn dẹp văn phòng phẩm trên bàn.
"Khá tốt. Tôi cũng đang định quay lại cảm ơn cậu, đã tìm cho tôi một thầy giáo tốt." Tạ Uyển Oánh nói.
"Thầy Đan này đúng là người tốt. Tôi đã hỏi thăm địa chỉ nhà thầy. Nếu sau này có lúc nào cậu không tiện đi học, tôi sẽ đi cùng cậu đến nhà thầy, có vấn đề gì chưa hiểu có thể hỏi trực tiếp thầy ấy. Thầy ấy biết cậu là sinh viên y khoa của Quốc Hiệp, rất quý mến cậu." Triệu Văn Tông nói.
"Tóm lại, rất cảm ơn cậu." Tạ Uyển Oánh cười với cậu ta, "Quay lại tôi sẽ mời cậu ăn cơm."
"Không cần. Tôi không phải đã nói rồi sao? Cậu đến chỗ tôi, tôi mời cậu ăn cơm. Nếu tôi đến chỗ cậu, cậu giúp tôi khám bệnh." Triệu Văn Tông nhanh nhẹn đáp lời, đã sớm nghĩ kỹ cách "trao đổi lợi ích" với cô.
Tạ Uyển Oánh cười không ngớt, nghĩ bạn học cấp ba này trước kia "muộn tao" (chậm nhiệt) giờ đã thay đổi hoàn toàn. Không giống với Triệu Văn Tông mà cô gặp sau khi tái sinh. Điều đó đủ để chứng minh, kỳ thi đại học thực sự đã thay đổi cuộc đời Triệu Văn Tông.
"Đi, tối nay cùng nhau ăn cơm." Triệu Văn Tông mời cô, "Tôi có chút chuyện muốn hỏi cậu."
"Chuyện gì?" Tạ Uyển Oánh hỏi cậu ta, đồng thời giải thích, "Tôi tối nay vừa hẹn sư huynh tôi ăn cơm, có một thứ muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814802/chuong-469.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.