Hoàng Chí Lỗi thầm nghĩ, hắn và sư huynh Tào và sư huynh Chu không thể nào nói ra chuyện đó.
Lúc ấy ở phòng phẫu thuật không chỉ có vài người bọn họ, chắc chắn là những người khác đã nói ra.
"Cô em sư muội nhỏ của cậu không nói gì với cậu à? Phải chăng cô ấy biết điều gì không hay, nên chọn cách bao che cho người đó." Chu Tuấn Bằng nói.
"Sao có thể!" Hoàng Chí Lỗi đặt mạnh đũa xuống phản bác kịch liệt, "Em ấy không phải là người như vậy. Hơn nữa, là đứa bé kia vô tình kéo túi quần của ai đó làm rơi phong bì chứ. Nếu em ấy làm chuyện xấu, em ấy có thể dắt đứa trẻ vô tình đi kéo túi quần người ta sao? Chỉ có thể nói em ấy xui xẻo gặp phải chuyện đó thôi."
"Ai lại giấu một cái phong bì to tướng trong túi quần?" Chu Tuấn Bằng lại hỏi ngược lại hắn.
Chuyện này chủ yếu là vừa lúc gặp phải bệnh viện đang điều tra nhân viên nhận hối lộ. Phong bì đựng tiền đưa cho bác sĩ là một tình tiết nhận phong bì phổ biến nhất. Rất khó để người ta không liên tưởng.
"Tôi làm sao biết được." Hoàng Chí Lỗi nghĩ thấy chuyện này thật rắc rối. Hắn và sư huynh Tào tuyệt đối không tin Tạ Uyển Oánh sẽ làm chuyện ăn chia. Vấn đề là, Tạ Uyển Oánh cũng không nói với họ là ai. Lúc ấy vẻ mặt của cô em sư muội rất khó tả, khiến ba người bọn họ thấy có chút kỳ lạ.
"Hoàng Chí Lỗi, hay là cậu hỏi dò cô ấy xem?" Chu Tuấn Bằng đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814798/chuong-465.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.