Một nhóm người quay đầu lại, nhìn thấy vị bác sĩ đeo kính đang nói chuyện, bèn nói: "Bác sĩ Vi, sáng nay anh tới sớm vậy?"
Tạ Uyển Oánh nghe nhưng không biết bác sĩ Vi này thuộc khoa nào, vì bác sĩ phòng phẫu thuật không đeo thẻ. Nhưng qua giọng điệu kính trọng của mọi người, vị bác sĩ Vi khoảng 40 tuổi này chắc hẳn cũng là một nhân vật rất giỏi.
"Sáng nay có nhiều ca mổ, nên cần đến sớm." Bác sĩ Vi nói, tay khoa khoa, như thể chuẩn bị đeo khẩu trang lên để làm việc. Đôi mắt chuyên nghiệp của anh ta quan sát cậu bé nhỏ.
Những người khác cũng quay lại, tin lời bác sĩ Vi nói là đúng. Khuôn mặt nhỏ của cậu bé đỏ bừng, đôi mắt nhỏ như thể thất thần ngắm nhìn gương mặt Tạ Uyển Oánh.
Lập tức một đám người chỉ vào bác sĩ Uông cười không ngớt: "Bác sĩ Uông, anh tiêu rồi. Anh dỗ người ta nửa ngày hóa ra người ta chê anh không xinh đẹp. Anh mua sô-cô-la cũng vô dụng."
Nói một cách công bằng, bác sĩ Uông không phải là xấu, chỉ là người hơi béo, mặt hơi mũm mĩm. Bác sĩ Uông ngước nhìn Tạ Uyển Oánh, thấy gương mặt cô nở nụ cười với đứa bé như một đóa hoa đang bung nở, có thể hiểu được mà cúi đầu nói với cậu bé: "Con ngại hả?"
Đúng là ngại. Cái đầu nhỏ của cậu bé lập tức rúc vào lòng n.g.ự.c hắn, muốn giấu đi khuôn mặt nhỏ e thẹn của mình.
"Ôi chao, con đúng là, chưa thấy chị gái nào xinh đẹp như vậy phải không?" Bác sĩ Uông kéo cậu bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814790/chuong-457.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.