"Không phải sự thật, con bé sờ đồ vật riêng tư trong túi tôi làm gì!" Bác sĩ Trương hung hăng dọa nạt cô hỏi, "Không phải cô dạy nó, làm sao nó biết?"
"Cái này thực sự không phải cháu dạy nó." Tạ Uyển Oánh nghiêm túc làm rõ, "Đứa trẻ có thể chỉ là tò mò nhất thời. Trẻ ở độ tuổi này có đặc điểm này, bác sĩ Trương, anh là bác sĩ nên anh biết mà."
"Tôi không biết. Tôi chỉ biết, nó chỉ có thể học từ cô." Bác sĩ Trương gằn từng chữ một, như thể đang bật ra khỏi kẽ răng để nói.
Đối phương nghiến răng nghiến lợi, có lẽ là vì đã có xích mích với cô từ trước nên ghi hận trong lòng. Tạ Uyển Oánh nghĩ tốt hơn hết là không nên tranh cãi thêm, tránh làm ảnh hưởng đến tâm trạng của đối phương khi gây mê cho bệnh nhân của mình.
Thấy cô không tranh cãi, bác sĩ Trương hừ một tiếng, nhét phong bì lại vào túi, cầm lấy bệnh án nói: "Tôi đi nghỉ đây. Khi nào các người chuẩn bị xong thì gọi cho tôi. Không biết ca phẫu thuật này sẽ làm đến bao giờ."
Nhìn người này rời đi, Tạ Uyển Oánh quay lại an ủi tiểu bạn nhỏ: "Không bị chú làm sợ chứ, Nhã Trí?"
Tiểu Nhã Trí lắc lắc cái đầu nhỏ. Trong số tất cả các chú bác sĩ, người đầu tiên khiến cô bé suýt khóc chính là chú Đàm. Nhưng sau này cô bé không còn sợ chú Đàm nữa, những người khác càng chẳng có gì đáng sợ. Hơn nữa, còn có chị bác sĩ dịu dàng ở bên cạnh.
Thực ra đứa bé này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814788/chuong-455.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.