Chẳng lẽ... Trời ơi, Phó cao định dẫn cô ấy đi hỗ trợ cứu bệnh nhân bên kia sao? Không thể nào! Một đám người nhìn nhau ngơ ngác.
Lý Văn Hào và Trương Trung Cường cảm thấy nếu đúng là sự thật, thì cú sốc này đối với họ còn lớn hơn nữa.
Người của tổ bốn giật mình, ánh mắt nghi ngại lướt qua gương mặt còn quá trẻ của Tạ Uyển Oánh.
Người trong khoa biết rằng học trò này của Đàm Khắc Lâm cũng có chút bản lĩnh, nhưng suy cho cùng chỉ là một thực tập sinh, làm sao có thể tham gia cấp cứu được. Nếu nói là đi chạy vặt thì không cần, bên kia có cả đống người chạy vặt rồi, hiện tại cái thiếu nhất chính là một danh y, một chuyên gia có thể giải quyết vấn đề.
“Đi!” Đàm Khắc Lâm dẫn đầu bước ra khỏi phòng mổ, trước khi đi không quên để lại một câu cho các bác sĩ trong tổ mình: “Ráng cầm cự nửa tiếng chờ tôi quay lại.”
Thầy Đàm thật khí phách, nói nửa tiếng là nửa tiếng, khí phách ngút trời.
Một đám người nghe tim đập thình thịch.
Thi Húc nghe xong lời này của anh liền thở phào một hơi.
Chạy từng bước nhỏ đuổi theo sau thầy Đàm, Tạ Uyển Oánh cố gắng giữ bình tĩnh.
Phía trước là một phòng mổ khác đang điên cuồng cấp cứu bệnh nhân.
Khoảnh khắc bước vào phòng mổ, nhìn khắp nơi, khung cảnh có chút thê thảm đến không nỡ nhìn.
Bác sĩ gây mê đang điên cuồng bóp túi máu, mấy bác sĩ vây quanh bàn mổ, ai nấy trán đều nhăn tít. Bình hút dịch liên tục phát ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814775/chuong-442.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.