Lời này đã nhắc nhở Tào Dũng. Anh hồi tưởng lại cảnh tượng cô đến phòng cấp cứu của bệnh viện đó. Lúc ấy chỉ là chạm mặt nhau, rồi ngày hôm sau, anh nghe bảo vệ bệnh viện nói cô đến tìm người thân của mình. Nhưng, người thân của cô lại phủ nhận tại chỗ. Người thân của cô là bác sĩ ở bệnh viện đó.
Tại sao lại đến tìm người thân là bác sĩ của mình? Vì có chuyện cần tìm sao? Chuyện gì? Có lẽ là họ hàng xa không thân thiết, nên mới phủ nhận sự tồn tại của cô.
Việc phủ nhận cô, chắc chắn là tối qua đã từ chối yêu cầu gì đó của cô.
Nghĩ thế nào cũng thấy có gì đó không đúng.
Lẽ nào là liên quan đến việc cô từng nói người thân của mình đã qua đời? Cho nên cô mới bất chấp tất cả mà đến Quốc Hiệp để làm bác sĩ ngoại khoa.
Vân Vũ
“Nói chuyện đi chứ.” Thấy anh ta mãi không lên tiếng, vẻ mặt cũng không đúng, Nhậm Sùng Đạt lo lắng đẩy vai anh ta.
“Hai cậu đứng ở cửa lén lút nói chuyện bí mật gì đấy?” Chu Hội Thương đi ra, tay bưng một bát canh miến, vừa ăn vừa quan sát hai người bạn đồng môn.
“Không có.” Nhậm Sùng Đạt phủ nhận.
“Các cậu không chú ý à, sau lưng hai cậu có người đang đứng nghe kìa.”
Nhậm Sùng Đạt và Tào Dũng lập tức quay người, thấy phía sau không có ai thì nhận ra đã bị lừa.
Chu Hội Thương cười ha ha: “Còn dám nói không phải đang nói chuyện lén lút sao?”
Nhậm Sùng Đạt trừng mắt với anh ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814747/chuong-414.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.