“Chị cả.” Tạ Uyển Oánh ý thức được người tới, xoay người nói, “Chúng ta qua bên kia ngồi chờ chị hai ra đi.”
Liễu Tĩnh Vân đi đến gần vài bước, nhìn rõ khuôn mặt không cảm xúc của cô ấy, không khỏi nắm lấy bàn tay hơi lạnh của cô: “Oánh Oánh…”
“Em không sao.” Tạ Uyển Oánh nặn ra một nụ cười với chị cả, xoay người đi đến một góc vắng vẻ ngoài phòng phẫu thuật và ngồi xuống.
Đi theo, Liễu Tĩnh Vân ngồi sóng vai với cô.
Mọi thứ xảy ra tối nay giống như một cơn ác mộng. Liễu Tĩnh Vân nghĩ.
“Chị cả, anh Hồ cảnh sát đâu rồi?” Tạ Uyển Oánh hỏi, phát hiện chỉ có mình chị cả.
“Anh ấy nhận được điện thoại ở giữa đường, có lẽ là lãnh đạo anh ấy gọi tới, nên đi nghe điện thoại trước.” Liễu Tĩnh Vân nói, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối cầu nguyện, “Bây giờ chị không lo lắng cho anh ấy. Quan trọng nhất là Hương Du phải không sao.”
“Chị hai chắc sẽ không sao. Em thấy không có ai chạy ra chạy vào.”
Nếu bên trong phòng phẫu thuật thực sự nguy hiểm, chắc chắn sẽ có người chạy khắp nơi gọi người đến chi viện. Các bác sĩ bên trong hoảng loạn, sẽ thể hiện ra những dấu hiệu hỗn loạn ở ngoài cửa phòng phẫu thuật.
Lúc này cô em sư muội thể hiện một mặt chuyên nghiệp bình tĩnh. Liễu Tĩnh Vân nghe xong phân tích của cô em, khuôn mặt tái nhợt dần hồi phục chút sắc máu, rồi nhìn về phía cánh cửa phòng phẫu thuật: “Chị muốn vào trong xem tình hình, nhưng chắc chắn sẽ bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814741/chuong-408.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.