"Cậu nghe tớ nói này, bất kể là lúc nào, trước khi nói bất kỳ điều gì với bệnh nhân, tốt nhất là hỏi lại ý kiến của bác sĩ chủ trị. Đừng để trước mặt bệnh nhân mà lời nói không nhất quán, sẽ khiến bệnh nhân nghi ngờ." Tạ Uyển Oánh lại nói với bạn mình.
"Là chính thầy ấy có vấn đề chứ. Nếu thầy ấy cho rằng không phải như vậy, tại sao hôm qua trong cuộc họp thầy ấy không nói?" Lý Khải An bực tức nói.
"Thầy Đàm không có vấn đề. Là cậu chưa hiểu lắm, mới vào khoa lâm sàng..." Tạ Uyển Oánh cố gắng không làm tổn thương lòng tự trọng của bạn.
"Chính thầy ấy lật lọng, kết quả lại nói chính thầy ấy không có vấn đề?" Lý Khải An trợn mắt, "Chỉ vì thầy ấy là thầy giáo còn chúng ta là sinh viên y khoa thôi sao?"
"Không phải nói như vậy. Làm bác sĩ cũng vậy, không nên tùy tiện giải thích với bệnh nhân của bác sĩ khác. Vì cậu không hoàn toàn hiểu được ý tưởng điều trị tổng thể của bác sĩ khác dành cho bệnh nhân."
"Oánh Oánh, tớ cứ tưởng cậu từ trước đến nay rất gan dạ, chuyện gì cũng dám nói. Hôm nay mới biết hóa ra cậu là người nhút nhát, sợ trước sợ sau." Lý Khải An chỉ trích cô.
"Cái này làm sao có thể giống nhau được. Cậu là đang đem những thứ chúng ta thảo luận nội bộ ra nói với người nhà bệnh nhân mà chưa có sự đồng ý của bác sĩ chủ trị."
Họng Lý Khải An nghẹn lại.
Vân Vũ
"Chính cậu nghĩ xem có phải không?" Tạ Uyển Oánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814709/chuong-376.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.