“Phải.” Tạ Uyển Oánh gật đầu.
“Anh ấy cười gì thế?” Ngô Lệ Toàn hỏi nhỏ vào tai bạn thân, “Có phải cười tớ không?”
“Không phải đâu.” Tạ Uyển Oánh bênh vực anh Hoàng, “Anh Hoàng không phải người như vậy đâu.”
“Vừa nãy anh ấy rõ ràng đã cười mà.” Ngô Lệ Toàn liếc mắt, xác định người đối diện đang cười.
Bị nghi ngờ không đủ ga lăng, Hoàng Chí Lỗi lập tức chìa tay ra với hai cô gái: “Để anh xách giúp, không cần các em phải mệt tay đâu.”
Ngô Lệ Toàn hiểu ra, thì ra người này cười câu nói vừa rồi của mình, không khỏi hơi giận, nói: “Tay Oánh Oánh quý giá lắm đấy.”
“Phải, anh biết. Tin anh đi. Lần trước tay em ấy bị thương, anh đã giáo huấn em ấy một trận rồi.” Biểu cảm của Hoàng Chí Lỗi rất nghiêm túc, chứng minh với đối phương rằng lần này anh thật sự không cười.
Tạ Uyển Oánh lo lắng nhìn vào trong phòng, sợ lời nói truyền vào trong bị các thầy cô nghe thấy. Tay cô làm sao có thể so được với tay các thầy cô, cũng không bằng tay của sư huynh, cô nói với anh Hoàng: “Sư huynh. Bạn em nói đùa thôi, anh đừng để tâm, cô ấy vui tính lắm.”
Nghe thấy bạn thân nói vậy, Ngô Lệ Toàn hiểu ngầm trong phòng có lãnh đạo, nên tạm thời không cãi nhau với người này nữa.
“Yên tâm.” Hoàng Chí Lỗi trấn an hai cô gái, giành lấy mấy cái túi giấy trong tay họ và xách lên.
Ngô Lệ Toàn có chút hoang mang về hình tượng của anh ta, nhớ lại lần trước thấy anh mặc áo blouse trắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814691/chuong-358.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.