Tạ Uyển Oánh cười cười, không tin. Làm gì có ai nói thích một người mà lại cứ phê bình người đó.
"Không tin lời anh nói à? Anh rất hiểu anh ấy." Viện trưởng Ngô chỉ vào n.g.ự.c mình nói, rồi lại chỉ vào hai người khác trong thang máy, "Anh cũng rất hiểu bọn họ."
Bị viện trưởng chỉ trỏ, da đầu Hoàng Chí Lỗi căng thẳng, quay lưng lại đối diện với thang máy.
Ánh mắt Tào Dũng càng thêm sâu sắc.
Thầy Ngô tự xưng là rất hiểu thầy Đàm và các sư huynh của cô, Tạ Uyển Oánh hiểu ra, nói: "Thầy Ngô, thầy là thầy giáo phụ trách lâm sàng và giảng dạy phải không?"
"Ừm." Viện trưởng Ngô cân nhắc xem trả lời câu này thế nào, "Anh có liên hệ với phòng giáo vụ y học của bệnh viện, sẽ cung cấp cho họ một số ý kiến của anh."
Tào Dũng và Hoàng Chí Lỗi ngay lập tức nheo mắt lại, nhìn vị lãnh đạo lớn nói dối mà không cần bản nháp.
Cung cấp ý kiến là gì? Lãnh đạo lớn không phải đều ra lệnh trực tiếp sao? "Em là sinh viên, có ý kiến gì về việc giảng dạy lâm sàng không? Nói cho anh nghe, anh sẽ phản hồi lại cho phòng giáo vụ." Viện trưởng Ngô làm động tác như đang rút bút, cực kỳ giống một thầy giáo ở học viện đang làm việc.
Thầy Ngô là một thầy giáo nghiêm túc và có trách nhiệm, Tạ Uyển Oánh quan sát hai vị sư huynh bên cạnh, nói: "Em không có ý kiến gì về việc giảng dạy lâm sàng. Các thầy giáo rất chuyên nghiệp."
Ánh mắt đầy ẩn ý này của tiểu sư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814665/chuong-332.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.