Hai người đang nói chuyện, có một người đi vào cửa, hóa ra là Tôn Ngọc Ba.
"Em mang cô ấy dọn dẹp đồ đạc đi." Bác sĩ cấp dưới đến, Đàm Khắc Lâm dặn dò xong thì đi trước.
Sau đó Tạ Uyển Oánh mở cặp tài liệu của thầy Đàm ra lấy máy tính xách tay, nhập dữ liệu của các bệnh nhân tái khám buổi sáng.
Máy tính xách tay của thầy Đàm là IBM, hơn một vạn tệ, phải cẩn thận mà thao tác.
Đứng bên cạnh nhìn chằm chằm cô thao tác, Tôn Ngọc Ba cầm lấy bệnh án của Nhã Trí trên bàn đọc vài lần, nhìn cô: "Em bảo bác sĩ Đàm nhận à?"
Với sự hiểu biết của anh về Đàm Khắc Lâm, không đời nào anh ấy nhận loại bệnh nhân này. Không, nhìn khắp bệnh viện cũng không có một bác sĩ ngoại khoa nào dám nhận.
"Chưa nói nhận." Tạ Uyển Oánh giải thích, "Chỉ là nói sẽ mang bệnh án về phòng bệnh thảo luận xem có thể nhận hay không."
Có thể nhận mới là lạ! Tôn Ngọc Ba giơ bệnh án lên giả vờ muốn vỗ vào đầu cô: "Cái cô nữ kim cương này định biến tổ chúng ta thành tổ kim cương phải không?"
Cái biệt danh "nữ kim cương" này của thầy Nhậm từ khi nào mà lan truyền nhanh như vậy? "Đây có phải phòng khám của bác sĩ Đàm không?"
Có một người đến cửa.
Tạ Uyển Oánh và Tôn Ngọc Ba quay đầu lại.
Người phụ nữ trung niên đi tới ăn mặc đẹp đẽ, đeo trang sức ở tai, dáng vẻ lịch sự nói với hai bác sĩ: "Tôi là..."
"Cô là ai?" Tôn Ngọc Ba không vui khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814659/chuong-326.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.