Lái xe Tào Dũng biết cô đã gọi điện thoại cho ai, khóe môi anh không khỏi nhếch lên, trong lòng anh có thể tưởng tượng ra hình ảnh Đàm Khắc Lâm tự dọn đá đập vào chân mình. Hình ảnh này khiến anh rất vui.
Đặt điện thoại xuống, Tạ Uyển Oánh như nghe thấy tiếng cười của Tào sư huynh bên cạnh, thầm nghĩ: Tào sư huynh thật biết cười, lúc nào cũng có thể cười.
Người lạc quan luôn có thể mang lại cảm giác ấm áp cho người khác.
Đôi mắt cô vô thức tìm kiếm hai lúm đồng tiền rạng rỡ của anh khi cười. Đột nhiên, cô thấy khuôn mặt tuấn tú của anh quay sang nhìn mình, cô vội vàng quay mặt đi: Tim đập thình thịch.
Thấy cô quay mặt đi, Tào Dũng suy tư, nói: "Khi nào về thì gọi cho anh nhé. Anh tiện đường đưa em về trường."
"Sư huynh có tiện không ạ?" Tạ Uyển Oánh khẽ hỏi.
"Tiện chứ, hôm nay anh nghỉ cả ngày." Vốn dĩ anh còn định hẹn tiểu sư muội đi xem phim cơ. Tào Dũng thầm nghĩ.
Cảm giác không khí trong xe lại đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Tào Dũng đảo mắt tìm kiếm đề tài nói chuyện, phát hiện ánh mắt cô đang dừng lại ở chiếc băng cassette trong xe anh: Tiểu sư muội cũng thích nghe nhạc giống anh sao? "Em thích loại nhạc gì? Anh bật cho em nghe."
________________________________________
"Em thích nhạc không lời."
"Nhạc thuần túy? Anh cũng khá thích. Vậy thì, lát nữa anh sẽ tìm vài cuốn băng cassette cho em. Lần sau em có thể đến nhà anh chơi, trong thư phòng anh cũng có sách tiếng Đức, em muốn mượn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814643/chuong-310.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.