"Không phải, hắn tới hỏi tôi học trò của tôi sao lại thế này, tối qua đã gọi điện thoại rồi. Có lẽ chuyện ở phòng cấp cứu tối qua làm hắn rất bất ngờ đi. Bởi vì trước kia khi hắn chưa hướng dẫn cô ấy, rốt cuộc chưa từng nghe nói hay tận mắt thấy những chuyện cô ấy đã trải qua." Nhậm Sùng Đạt kể chi tiết, "Tôi nghĩ, tôi cũng luôn rất sợ cô ấy đột nhiên gục ngã. Tôi phê bình cô ấy như nữ kim cương, cô ấy luôn không hiểu phê bình của tôi có ý gì. Cô ấy chẳng sợ gì, chẳng phải là nữ kim cương sao?"
"Cho nên cậu và hắn cấu kết, kéo t.h.i t.h.ể bệnh nhân của hắn đi dọa cô ấy, muốn cô ấy sợ hãi?" Chu Hội Thương nghe muốn cười, "Thi thể bệnh nhân nào sẽ làm cô ấy sợ?"
"Bệnh nhân mà cô ấy lần đầu tiên vào lâm sàng đã cứu ở phòng của hắn, sau đó đã mất." Nhậm Sùng Đạt nói.
Vân Vũ
"Đó là một cú sốc tinh thần đối với cô ấy. Tưởng rằng đã cứu được người, kết quả lại không cứu được." Chu Hội Thương sờ cằm, nói, "Các cậu thật tàn nhẫn."
"Hai người họ làm chuyện đó không liên quan đến tôi!" Tào Dũng tức giận lại lần nữa làm sáng tỏ. Nếu anh muốn dọa cô, có cần đợi đến bây giờ sao? Bệnh nhân này đã mất gần nửa tháng rồi. Trước đó đặt ở nhà xác, vì thủ tục hiến tặng không chỉ cần bệnh nhân đồng ý trước khi c.h.ế.t mà còn cần sự đồng ý của người nhà, bên người nhà đã xảy ra tranh chấp. Sau đó cuối cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814638/chuong-305.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.