Bộ não cô ngay lập tức phản ứng khi nhìn thấy phần cằm của thi thể: Là mẹ của Tiểu Trương. Là bệnh nhân cô gặp và cứu lần đầu tiên sau khi tới bệnh viện này, cuối cùng lại cho cô xem thi thể.
Một cú sốc tinh thần khủng khiếp. Mấy thầy giáo rất rõ điều này, cố ý cho cô xem.
Trên thực tế, cô lẽ ra đã phải đoán trước được kết quả này. Lúc đó, cô trở lại khoa Ngoại Thần kinh, không hề gặp mẹ Tiểu Trương trong phòng bệnh.
Nhớ lúc đó, sau phẫu thuật, anh Hoàng có nói là cho bệnh nhân vào ICU ổn định hai ngày rồi mới đưa về phòng bệnh. Nhưng, mẹ Tiểu Trương đã không trở về phòng bệnh, đủ để thấy sau phẫu thuật không hề tiến triển tốt.
Là u tiểu não, hơn nữa lại mọc ở vị trí khó nhất, việc cầm m.á.u dường như chỉ có thể tạm thời giữ lại sinh mạng của bệnh nhân. Nhưng, xuất huyết cầu não vốn đã có tỷ lệ tử vong cực cao, thêm cả khối u, sự phức tạp của bệnh tình tăng lên không chỉ một bậc. Một bệnh nhân như vậy sau phẫu thuật có thể khỏe lại được hay không là do trời định.
Anh Hoàng trong Sổ tay đã viết một câu: "Cầu não, cầu não, ta phải làm gì với ngươi đây?", đủ thấy sự nguy hiểm của cầu não. Chỉ có thể nói, việc anh Tào có thể thực hiện phẫu thuật là điều không hề dễ dàng.
Có lẽ lúc đó anh Tào đã lường trước được hậu quả, cho nên khi chủ nhiệm Lữ vội vàng chuẩn bị phẫu thuật, anh Tào vẫn vững như Thái Sơn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814636/chuong-303.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.