Phó Hân Hằng nháy mắt với Chu Tuấn Bằng, Chu Tuấn Bằng đi kiểm tra xem cửa văn phòng đã đóng kỹ chưa.
"Chuyện gì, cậu nói đi. Thần thần bí bí làm gì?" Thường Gia Vĩ hỏi, giờ khắc này càng tin rằng anh ta có chuyện muốn nói.
"Tối qua cậu ấy à--"
"Tối qua tôi chẳng phải trực tuyến hai ở phòng bệnh sao? Sau đó đi phòng cấp cứu gặp cậu."
"Cô bé đó cậu bớt động vào cô ấy đi."
Nghe xong những lời này, Thường Gia Vĩ ngỡ ngàng, trợn tròn mắt: "Tôi có nghe nhầm không?"
Phó Hân Hằng cầm bình giữ nhiệt quay người lại, nghiêm túc nói với anh ta: "Cậu muốn tán gái, tán ai thì tùy, nhưng người đang học tập nghiêm túc thì cậu đừng tán."
"Tôi chỉ quan tâm hậu bối thôi." Thường Gia Vĩ vừa tức vừa c.h.ế.t nghẹn, "Dựa vào đâu mà người khác quan tâm cô ấy được còn tôi thì không?!"
Chu Tuấn Bằng nhìn vẻ mặt anh ta, thầm nghĩ chẳng oan chút nào: Đó là vì mọi người đều biết anh thích tán gái.
"Tối qua của cậu gọi là quan tâm hậu bối sao?"
"Sao lại không phải?"
"Quan tâm hậu bối mà lại hỏi người ta xách máy điện tâm đồ? Cậu đây là tiếp cận, giở trò!" Phó Hân Hằng nói đến đây trừng mắt nhìn anh ta.
Nói thẳng ra là tối qua những người có mặt không ai là ngốc, sao lại không nhận ra anh ta rõ ràng là đang có ý định tán cô gái trẻ tuổi đó? "Tôi quan tâm dụng cụ của phòng mình." Thường Gia Vĩ ngụy biện.
"Cậu quan tâm dụng cụ của phòng cậu, Đàm Khắc Lâm nói muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814634/chuong-301.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.