Thương tích nội tạng ở nhiều nơi mà mắt thường bác sĩ không thể nhìn thấy m.á.u chảy. Nhưng, tim có thể tạm thời duy trì chức năng sinh lý, đối với bệnh nhân mà nói là quá quan trọng, điều này đại diện cho việc có thể sống sót.
Bệnh nhân sống sót dù chỉ thêm một phút, một giây, đối với bác sĩ đều là cơ hội quý giá nhất, có thời gian giúp bệnh nhân hồi phục cơ thể, hoàn toàn kéo mạng sống trở về.
“Thế nào?” Bác sĩ Kim hỏi "người máy" này, rốt cuộc là chọc đúng chưa, mặc dù cô ấy cảm thấy chọc đúng rồi, nhưng cô ấy không phải bác sĩ chuyên khoa nên không thể đưa ra phán đoán chuyên nghiệp nhất.
“Ừ.” Một câu trầm giọng của Phó Hân Hằng như một quyết định dứt khoát, thốt ra khỏi môi.
Những người khác nghe được lời khẳng định này của anh, hơn nữa nhận ra anh không có ý định mắng sinh viên, điều đó chứng tỏ: "Tạ Uyển Oánh không chỉ chọc đúng, mà còn là bắt buộc phải chọc!"
Cô ấy lúc đó không chọc, bệnh nhân này sẽ mất mạng. Chờ anh đến chọc và hút dịch, kim chọc cũng đã nguội, mạng sống của bệnh nhân đã đi về Tây Thiên rồi. Anh không phải thần thánh, nếu bỏ lỡ cơ hội cứu chữa vàng, thì cũng không thể cứu sống bệnh nhân.
Thật hiếm gặp, một sinh viên y khoa biến một thao tác có tỷ lệ thất bại 100% thành một thao tác có tỷ lệ thành công 100%. Cô sinh viên này chưa từng thực tập ở khoa Ngoại Tim Ngực của anh. Đó là năng lực hay vận may của cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814623/chuong-290.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.