Chủ nhiệm Dương định mở lời khen ngợi bác sĩ Tôn, thì Cao Chiêu Thành bên cạnh đột nhiên bật cười: "Tay cậu ấy cứng đờ kìa."
Người làm ra thao tác thần thánh mà tay lại cứng đờ? Chủ nhiệm Dương ngạc nhiên.
Cánh tay của Tôn Ngọc Ba đúng là cứng đờ thật.
Không phải vị trí mà chính anh ấy muốn đến, cánh tay anh ấy đương nhiên chỉ có thể cứng đờ làm theo những gì người khác nói.
Chỉ thị của mổ chính sao? Chắc là không phải. Mổ chính không rảnh, nếu có vấn đề gì thì mắng người giữ ống nội soi sẽ nhanh hơn.
Tôn Ngọc Ba liếc mắt, cố gắng khều khều vào mặt cô sinh viên Tạ Uyển Oánh: "Cô nhóc này, từ lúc nào mà cô lợi hại đến vậy?"
Ánh mắt của bác sĩ Tiểu Tôn, Tạ Uyển Oánh đã nhận được.
Gần sát tai bác sĩ Tiểu Tôn, Tạ Uyển Oánh nhanh chóng giải thích những gì cô vừa chỉ dẫn: “Là thế này, giải phẫu của mỗi người có sự khác biệt về cơ thể. Vị trí này của bệnh nhân có thể do nhiều năm luyện tập múa, dây chằng tương đối lỏng lẻo, có một vị trí đặc biệt có thể đẩy để ống nội soi đến gần. Góc 30 độ chiếu qua vừa vặn có thể bao quát toàn bộ vùng đó.”
Hóa ra là vậy, anh ấy vừa định không biết phải chiếu sáng cho mổ chính ở đâu thì cô học sinh nói ở đây được, anh ấy làm theo và thế là thành thao tác thần thánh.
Nghe lời giải thích của cô, Tôn Ngọc Ba nhớ đến ngày cô ấy vẽ sơ đồ giải phẫu khiến mọi người kinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814602/chuong-269.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.