Bác sĩ Tiểu Tôn dẫn cô đến khu vực này, điều đó có ý nghĩa gì? Đương nhiên là, chỉ những sinh viên y khoa được các bác sĩ của bệnh viện đánh giá cao, có khả năng cao sẽ ở lại làm việc tại đây, thì mới có cơ hội được thầy giáo dẫn đến khu vực này để tham quan.
Các bác sĩ lâm sàng của bệnh viện rất ít khi đến đây vì họ không có thời gian, khi đến đây để làm việc, họ thực sự là để nghiên cứu khoa học, và vì liên quan đến bí mật của khoa nên cần được bảo mật.
Vì vậy, bác sĩ thà đến phòng trực ban nghỉ ngơi còn hơn đến đây. Khi trực ban, bác sĩ về cơ bản là hoạt động 24/24, có thể có người đến tìm bất cứ lúc nào. Có người đến tìm ở phòng trực ban thì không sao, nhưng nếu có người đến đây gõ cửa thì đồng nghiệp sẽ mắng.
Lúc đó sư huynh Hoàng vui mừng như c.h.ế.t đi sống lại khi có được chìa khóa của sư huynh Tào, vì văn phòng của sư huynh Tào là nơi công khai, không sợ có người đến tìm.
“Em đừng nói cho ba người thực tập sinh kia biết nhé,” Tôn Ngọc Ba nhớ lại đôi khi cô ấy có vẻ hơi “ngây thơ”, nên nhắc nhở cô.
Điểm này thì bác sĩ Tiểu Tôn đã suy nghĩ quá nhiều, một người từng trải như cô làm sao lại không biết điều này. Tạ Uyển Oánh gật đầu.
“Em dùng máy tính của thầy Đàm đi. Thầy Đàm không phải đã bảo em viết kế hoạch phẫu thuật cho bệnh nhân giường số 7 sao? Ngày mai phải nộp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814587/chuong-254.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.