Tôn Ngọc Ba lắc đầu với sư huynh: Em cũng không biết là sao nữa.
“Đi, đi xem bệnh nhân.” Đàm Khắc Lâm đột nhiên lên tiếng, giọng nói của anh ta từ trước đến nay không lớn, nhưng tiếng kẹp bệnh án của anh ta lại rất lớn, ai cũng nghe ra được trong lòng anh ta đang có một ngọn lửa rất lớn.
Mọi người lập tức im bặt.
La Yến Phân và những người khác trong mắt đầy vẻ tức giận nhìn Tạ Uyển Oánh: Cô không tệ, ngày đầu tiên đã chọc giảng viên tức giận.
Chủ yếu là sau khi Tạ Uyển Oánh bị giảng viên huấn, trên mặt vẫn rất bình tĩnh.
Tạ Uyển Oánh cảm thấy giảng viên Đàm vẫn ổn mà, có quy luật để tuân theo. Người đáng sợ thật sự là kiểu của bác sĩ Trương, sư tỷ hướng dẫn của cô, luôn có những tính toán trong lòng để hành hạ học sinh.
Đoàn người đi đến phòng bệnh.
Không cần nói nhiều, giảng viên Đàm dẫn đầu đến giường số 3 để xem trước.
“Anh ấy hôm qua giữa trưa ăn xong có cảm thấy không thoải mái không?”
“Không phải nói chỉ có thể uống một chút chất lỏng sao? Bệnh viện đã đưa chất lỏng đến cho anh ấy uống rồi,” vợ bệnh nhân đáp.
“Đau dạ dày?” Đàm Khắc Lâm nhấc áo bệnh nhân lên, ấn vào dưới xương ức và bụng trên bên trái của bệnh nhân.
Sắc mặt nam bệnh nhân không được tốt, môi tái xanh, khi bác sĩ ấn vào, anh ấy nhíu mày.
“Tăng lượng oxy lên một chút,” Đàm Khắc Lâm phân phó.
Bác sĩ trẻ Tôn chạy đến tăng lượng oxy lên, vẻ mặt cũng rất căng thẳng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814565/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.