Bác sĩ Đàm đi vào phòng thay đồ, lát sau nói vọng ra ngoài, đối tượng là bác sĩ trẻ Tôn đang đứng bên ngoài: “Bác sĩ Tôn, bên cạnh cậu có ai đấy?”
Giảng viên Đàm này mắt tinh thật, lại không muốn thể hiện ra ngoài cho người khác biết. Tạ Uyển Oánh nghĩ.
Bác sĩ cấp trên hỏi, bác sĩ Tôn lập tức trả lời: “Nói là đến tìm thầy, thầy Đàm. Tự xưng là sinh viên thực tập đến hôm nay, nhưng em không nghe thầy nói đến.”
“Tên cô ấy là gì?”
Giọng của giảng viên Đàm trầm thấp mang theo chút lười biếng, kiệm lời như vàng, nhưng tốc độ nói lại nhanh, cho người ta cảm giác là một người làm việc thích nhanh gọn. Tạ Uyển Oánh tiếp tục phân tích tính cách của giảng viên mới trong đầu.
“Em tên gì?” Bác sĩ Tôn quay lại hỏi cô.
“Tạ Uyển Oánh.”
“Cô ấy nói tên là Tạ Uyển Oánh, thầy có biết không ạ?”
“Cậu hỏi cô ấy là khóa nào?”
Giảng viên Đàm không trả lời câu hỏi, chỉ nói suy nghĩ của riêng mình, tuyệt đối bá đạo. Tạ Uyển Oánh lại thêm một điểm ấn tượng nữa về giảng viên mới.
Tôn Ngọc Ba lại quay lại, nói với cô: “Giảng viên Đàm mỗi ngày phải quản rất nhiều sinh viên thực tập, kiến tập, nên không nhớ được.”
Hẳn là vị giảng viên phụ trách việc hướng dẫn của toàn khoa. Tạ Uyển Oánh nói ra khóa của mình: “Khóa 96, hệ tám năm.”
“Khóa 96, hệ tám năm?” Tôn Ngọc Ba đếm lại năm tháng thấy không đúng, “Không phải kiến tập sao? Sao lại là thực tập?”
“Em đến thực tập sớm.”
Tiếng động thay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814557/chuong-224.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.