Các nam sinh trong lớp hắn sợ Tạ Uyển Oánh, tuyệt đối là xuất phát từ một trực giác đáng sợ nào đó.
Quay đầu lại, Nhậm Sùng Đạt hỏi Tào Dũng: “Cậu có ý kiến gì không?”
Chu Hội Thương liên tục xua tay: “Cậu không thể hỏi hắn, hắn bây giờ là người tình trong mắt hóa Tây Thi. Trong mắt hắn, cô ấy cái gì cũng là tốt nhất.”
Tào Dũng mỉm cười, chìm đắm trong bể tình anh thấy cô ấy thế nào cũng đều tốt.
Vân Vũ
Nhậm Sùng Đạt quay lại hỏi Chu Hội Thương: “Cậu có ý kiến gì không?”
“Chỉ cần cô ấy học thuộc không thành vấn đề, thì hãy cho cô ấy hoàn thành sớm chương trình lý thuyết. Kiến tập chỉ đi dạo trong bệnh viện, ý nghĩa không lớn, có thể cho cô ấy vào thực tập sớm. Trường chúng ta không phải không có sinh viên y tốt nghiệp sớm. Giống như ba người chúng ta năm đó cũng tốt nghiệp sớm hơn một năm. Yêu cầu của học viện y đối với sinh viên y là thời gian thực tập phải đủ, hoàn thành đủ tín chỉ, không có gì khác. Nếu bây giờ cô ấy vào thời gian thực tập, hơn hai năm thực tập cộng với luận văn và bảo vệ, cũng giống như chúng ta, tốt nghiệp sớm hơn một năm.”
Nhậm Sùng Đạt nghe xong, thấy có lý. Chưa nói đến ba người họ, giống như Phó Hân Hằng ở Bắc Đô cũng tốt nghiệp sớm, nếu không sao có thể đi lâm sàng khi còn trẻ như vậy. Không chỉ mấy người họ, như Hoàng Chí Lỗi cũng tốt nghiệp sớm một năm.
Trong lớp hệ tám năm, nhân tài ngoại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814547/chuong-214.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.