“Vâng, thầy Nhậm.” Khi đặt điện thoại xuống, Tạ Uyển Oánh thấy hai sư huynh phía trước quay đầu lại nhìn cô.
“Phải viết bản kiểm điểm à?” Hoàng Chí Lỗi chỉnh kính nói với cô, “Chẳng phải nên cảm ơn chúng ta còn chưa bắt em viết kiểm điểm sao.”
Sư huynh lại giở trò. Tạ Uyển Oánh “căm phẫn”, đáp: “Về em sẽ sao chép mấy bản kiểm điểm, ai muốn giao cho ai thì tùy.”
Tiếng cười của hai sư huynh theo đó có thể bay ra ngoài vũ trụ.
Vào thang máy, Tạ Uyển Oánh nghĩ đến buổi chiều sẽ bị quở trách, tâm trạng có chút buồn bực.
“Có cần anh giúp em xin không?”
Quay đầu lại, phát hiện là Tào sư huynh đang nói chuyện, Tạ Uyển Oánh lắc đầu. Lần trước đã nói với cố vấn rồi, có thiếu sót thì ai phê bình cô đều chấp nhận.
Tào Dũng vươn tay, xoa đầu cô như một lời an ủi.
Buổi chiều sau khi xin nghỉ, Tạ Uyển Oánh quay về học viện y, đứng trong văn phòng bị cố vấn quở trách hơn một tiếng đồng hồ, rồi được thả về ký túc xá để viết bản kiểm điểm.
Thực ra, Nhậm Sùng Đạt chỉ nói đi nói lại với cô mấy câu: “Em không phải rất thông minh sao, học tập thì thông minh như vậy, sao lại rối trí trong chuyện này? Em nghĩ mình là kim cương thân sao? Bị thương sau khi về mà không nói với giảng viên, em muốn thế nào? Lần này em viết một bản kiểm điểm, lần sau còn như vậy, em nhớ kỹ, viết một trăm bản cũng không đủ.”
Lần sau không chỉ viết một trăm bản kiểm điểm nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814543/chuong-210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.