Tào Dũng vươn tay ra nắm lấy bàn tay mà Tạ Uyển Oánh vừa dùng để lấy khăn giấy cho anh.
Không hiểu anh đang làm gì, Tạ Uyển Oánh ngơ ngác nhìn anh.
Tào Dũng dùng tay còn lại che trán, suy nghĩ: Phải làm gì đây? Tiểu sư muội cực kỳ thông minh trong y học này, lại rõ ràng là ngây thơ như một đứa trẻ trong chuyện tình cảm.
Anh là bác sĩ khoa Ngoại Thần kinh, chuyên nghiên cứu về bộ não con người, nhưng giờ đây lại cảm thấy bất lực trước sự ngây thơ của tiểu sư muội.
Tất cả bạn bè của anh đều đã nhìn ra, ánh mắt anh nhìn cô đều toát ra sự yêu thích mãnh liệt.
Nhưng tiểu sư muội dường như lại không hề nhận ra.
Vân Vũ
Nếu anh trực tiếp tỏ tình, liệu có làm cô sợ c.h.ế.t khiếp không? Suy nghĩ một lúc, Tào Dũng ngẩng đầu hỏi cô: "Tại sao em lại muốn làm bác sĩ?"
"Làm bác sĩ là một điều rất hạnh phúc." Tạ Uyển Oánh nói. Vấn đề này lớp trưởng đã từng hỏi, và cô cũng trả lời tương tự.
Chỉ là, phản ứng của Tào sư huynh lại không giống với lớp trưởng.
"Hạnh phúc." Tào Dũng lẩm bẩm hai từ này, trong lòng nghĩ tiểu sư muội thật sự rất đơn thuần. Hạnh phúc đồng thời cũng đại diện cho phiền não. Giống như anh hiện tại đang chìm đắm trong bể tình, mỗi ngày vừa hạnh phúc lại vừa phiền não.
Tạ Uyển Oánh lúc này nhìn vẻ mặt của Tào sư huynh cũng rất khó hiểu, vì trông anh có vẻ đang cười khổ.
"Không có lý do nào cụ thể hơn sao?" Tào Dũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814513/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.