"Có thể." Tạ Uyển Oánh khẳng định, cô cũng giống như đại sư tỷ, muốn nỗ lực ở lại Quốc Hiệp làm việc.
Tối qua, sự thể hiện của các giáo sư Quốc Hiệp đã để lại cho cô ấn tượng quá sâu sắc. Chỉ cần là sinh viên y khoa, ai mà không muốn sau khi tốt nghiệp được ở lại bệnh viện tốt nhất, cùng một nhóm đồng nghiệp xuất sắc làm việc và phấn đấu? Sáng ngắm tuyết, trưa ăn cơm ở căng tin trường rồi tiện thể dẫn bạn thân đi dạo một vòng quanh học viện y. Trưa về ngủ. Tạ Uyển Oánh tỉnh dậy, thấy bạn thân vẫn chưa thức giấc, cô lấy sách y học ra đọc.
Lần lượt có các tiền bối lâm sàng gọi điện đến an ủi cô. Bác sĩ Lâm, bác sĩ Kim, và cả bác sĩ Giang nữa.
Bác sĩ Giang là người vất vả nhất, nghe nói là 3, 4 giờ sáng mới về đến bệnh viện, đã luôn ở hiện trường chỉ huy cấp cứu, cuối cùng khi trở về bệnh viện thì mang theo một bệnh nhân rất nặng và nguy hiểm.
Sau khi về đến hậu phương nghe tin cô bị thương, biết cô đang nghỉ ngơi, nên mãi đến chiều mới gọi điện đến hỏi thăm tình hình của cô.
"Em không sao đâu, cô Giang."
"Nghỉ ngơi cho tốt, thuốc sư huynh em kê em phải uống đấy."
"Em biết rồi ạ, cô."
"Có chuyện gì thì gọi điện cho tôi ngay." Cuối cùng bác sĩ Giang còn khen cô một câu: "Cái người giống như người máy ở bệnh viện chúng ta còn cho phép em làm vậy, chứng tỏ em có tiềm năng trở thành bác sĩ ngoại khoa."
Lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814508/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.