Trán Tạ Uyển Oánh lấm tấm mồ hôi mỏng, cô cố gắng hồi tưởng lại xem mình đã sơ sót điểm nào trước mặt người đàn ông này. Người khác không thể nhận ra, điều này chỉ có thể nói vị giáo sư này quá lợi hại, e rằng đã vượt qua sự tính toán của cô.
Xung quanh, ánh mắt của bác sĩ Kim, bác sĩ Lâm và các giáo sư khác đều đổ dồn về phía cô, giống như tất cả đèn phẫu thuật trên bàn mổ cùng lúc chiếu sáng một mình cô. Trong lòng Tạ Uyển Oánh có chút bối rối, cô giải thích với các giáo sư: "Cái này là..."
Có lẽ trong một khoảnh khắc, cô đã nghĩ đến việc tìm một cái cớ, nhưng lại sợ không phù hợp nên do dự. Không ngờ chính giây phút do dự đó, Phó Hân Hằng - người đang giữ cổ tay cô - lại vươn tay còn lại kéo ống tay áo cô lên.
Lòng Tạ Uyển Oánh lạnh đi một nửa, cô đã nhận được một bài học.
Vân Vũ
Rõ ràng vị giáo sư Phó này không thích học sinh nói dối trước mặt mình, ông ấy đã trực tiếp vạch trần cô.
Ống tay áo được kéo lên một chút, lộ ra vết m.á.u còn sót lại trên da thịt bên trong. Tất cả các giáo sư đều nhìn một cái là hiểu ngay, vết m.á.u dính trên tay áo không phải của người khác, mà là m.á.u rỉ ra từ bên trong quần áo của cô.
Cả hiện trường im lặng như tờ.
Miệng Triệu Triệu Vĩ run run: "Oánh Oánh, cậu bị thương lúc nào thế?"
Cậu ấy sợ đến c.h.ế.t khiếp, cậu ấy và cô đi cùng nhau suốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814503/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.