Dù sao thì, cậu và Tạ Uyển Oánh cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
"Được rồi, được rồi, giao cho chúng tôi, các em vất vả rồi." Bác sĩ Kim khẳng định sự kiên cường và nỗ lực của hai sinh viên.
Sau khi cửa xe ghế sau mở ra, bác sĩ Dương đeo ống nghe vào để kiểm tra tình trạng của bệnh nhân, xem vết chọc kim mà Tạ Uyển Oánh đã làm có vấn đề gì không, sau đó dặn dò những người hỗ trợ: "Chậm một chút, bệnh nhân tim mạch đấy."
Vân Vũ
Bốn năm người nhanh chóng, cẩn thận đỡ bệnh nhân từ trên xe cảnh sát sang xe băng ca của bệnh viện. Tạ Uyển Oánh chờ bệnh nhân được đưa ra ngoài an toàn, mới chui ra khỏi xe cảnh sát.
"Bác sĩ."
Nghe thấy có người như đang gọi mình, Tạ Uyển Oánh quay đầu lại.
Người cảnh sát giao thông đã đồng hành cùng họ hộ tống bệnh nhân đến bệnh viện đột nhiên kính một lễ với hai sinh viên.
"Vất vả rồi!" Người cảnh sát nói với cô và Triệu Triệu Vĩ, khóe miệng nghiêm nghị thường ngày nở một nụ cười.
Rõ ràng là người cảnh sát cũng biết hai người họ đã căng thẳng đến mức nào.
Triệu Triệu Vĩ nhanh nhẹn cúi mình, thay Tạ Uyển Oánh và bản thân đáp lễ người cảnh sát và nói: "Các chú vất vả rồi!"
"Các chú"?! Cằm của người cảnh sát lập tức rớt xuống: Này, nhóc con, nhìn tôi già đến thế sao? Tôi chỉ lớn hơn cậu vài tuổi thôi.
Nhìn hai bác sĩ trẻ tuổi thoắt cái đã chạy vào khoa cấp cứu, người cảnh sát không khỏi bật cười, một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814500/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.