"Em có chắc là tràn khí màng phổi áp lực không?" Bác sĩ Dương cần phải đặt một dấu hỏi lớn trước tiên, bởi vì người chẩn đoán hiện tại là một sinh viên thực tập.
"Phần n.g.ự.c bên phải của bệnh nhân căng phồng, khoang liên sườn giãn rộng, hiện trường không có máy X-quang hay CT để kiểm tra. Vậy, bác sĩ Dương, em sẽ cho thầy nghe nhịp thở của bệnh nhân trước."
Giọng nữ bên kia bình tĩnh đến mức ngoài sức tưởng tượng của tất cả các thầy cô ở đây!
Bác sĩ Kim ngạc nhiên nuốt nước bọt: Tin đồn trong bệnh viện hai ngày nay về nữ sinh thực tập này là thật sao, cô ấy lợi hại đến vậy ư? Bác sĩ Lâm nhướn mày: Trong dự đoán.
Còn bác sĩ Dương thì sững sờ.
Phó Hân Hằng nheo mắt lại, trong đầu lại hiện ra vẻ mặt kỳ lạ của Tào Dũng và những người khác tối qua.
Chiếc điện thoại truyền ra tiếng thở của bệnh nhân: Hô, hô, hô, hô hấp đang trở nên nông hơn, biên độ hô hấp rõ ràng giảm xuống, và ngày càng khó khăn, như thể có thể nghẹt thở bất cứ lúc nào.
"Em đặt ngón tay lên vùng n.g.ự.c bị bệnh để gõ, thầy Dương nghe thử xem có phải tiếng trống không." Tạ Uyển Oánh nói, một tay cầm điện thoại áp sát vào n.g.ự.c bệnh nhân, tay kia ba ngón tay khép lại, gõ nhẹ vào vùng n.g.ự.c bị bệnh.
________________________________________
Cả nhóm thầy cô lắng tai nghe, tập trung vào từng tiếng động trong điện thoại, tất cả đều liên quan đến sinh mạng của bệnh nhân.
Tiếng "Đông--", "Đông--" truyền đến.
"Em sẽ đặt ống nghe lên n.g.ự.c
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814493/chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.