Đúng lúc, họ thấy một cậu thanh niên khoảng hai mươi tuổi đang tựa vào người một cảnh sát giao thông.
Cậu thanh niên gầy yếu thở hổn hển từng hơi, sắc mặt vừa xanh vừa trắng, môi tím tái, các ngón tay sưng to.
"Ngón tay dùi trống, ban đầu phải nghi ngờ các bệnh về tim phổi. Ở tuổi này, ung thư phổi không có khả năng lắm, bệnh xơ phổi vô căn ở người trẻ tuổi cũng hiếm gặp, trước tiên nên loại trừ khả năng cậu ấy là bệnh nhân tim mạch." Tạ Uyển Oánh vừa nhìn thấy những đặc điểm bệnh rõ ràng của bệnh nhân như vậy đã có thể phán đoán ra mà không cần dùng đến "dị năng".
Bác sĩ Giang nhìn cô: Trong tình huống khẩn cấp như thế, một sinh viên thực tập mà có thể đưa ra phán đoán chính xác đến mức này, quả nhiên không hề đơn giản.
Triệu Triệu Vĩ cố gắng hồi tưởng lại các thuật ngữ y học mà Tạ Uyển Oánh vừa nói, "ngón tay dùi trống" có nghĩa là gì.
"Nói cho tôi biết, cậu có biết mình mắc bệnh gì không?" Bác sĩ Giang ngồi xổm xuống, hỏi cậu thanh niên.
Cậu thanh niên yếu đến mức không nói được một lời, chỉ có thể dùng ánh mắt nhìn về phía Tạ Uyển Oánh.
________________________________________
Với biểu hiện này của bệnh nhân, bác sĩ Giang đã hiểu: Giống như Tạ Uyển Oánh vừa nói, cậu thanh niên này biết mình có bệnh tim.
Lúc này, rắc rối lớn.
Người đằng sau bị mất m.á.u cần nhanh chóng được đưa đến bệnh viện để phẫu thuật, nếu chờ thêm một lúc nữa có thể sẽ mất m.á.u quá nhiều dẫn đến sốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814487/chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.