Bác sĩ Lâm xử lý mọi chuyện theo đúng quy định, nói với cô ta:
“Bệnh nhân đã chuyển sang khoa Tim mạch Ngoại rồi, bệnh án của họ đương nhiên cũng được chuyển sang đó. Cô tự đến khoa Tim Ngoại mà tìm đi.”
“À, anh chuyển sang Tim Ngoại rồi à?” – Chương Tiểu Huệ giả bộ ngạc nhiên như vừa biết chuyện.
“Mới hôm qua bác sĩ Lâm gọi điện cho chị mà chị không bắt máy đấy, bác sĩ Chương.” – Một y tá tốt bụng bên cạnh lên tiếng nhắc.
“À… số điện thoại di động của tôi…” – Chương Tiểu Huệ cố gắng tìm lý do, “Tôi có nói với trưởng y tá cùng phòng rồi, có hai số lận. Có thể chị ấy nhớ nhầm.”
“Hôm qua viện phó Ngô đã bảo chị đến xem bệnh nhân, chị đến rồi không xem à?” – Bác sĩ Lâm lạnh lùng hỏi lại.
Chương Tiểu Huệ gật đầu: “Có, tôi có đến xem.”
Nghe cô ta thản nhiên gật đầu như vậy, bác sĩ Lâm liền xoay người bỏ đi luôn.
Ngó sơ cũng biết, người này rõ ràng chẳng hề biết bệnh nhân đã được chuyển vào ICU. Bệnh án hiện tại nằm ở ICU, không phải ở khoa Tim Ngoại nữa. Bác sĩ Lâm cũng chẳng phải dạng vừa, học hành đàng hoàng, cố tình bày ra “cái bẫy” nhỏ này để thử phản ứng, và quả nhiên người kia lại tiếp tục muốn phủi trách nhiệm.
Người như vậy không thể cứu vãn nổi. Về sau gặp cô ta, tránh xa được bao nhiêu thì tránh.
Thấy bác sĩ Lâm đột ngột bỏ đi, Chương Tiểu Huệ trố mắt: Gì vậy trời!? “Đô đô đô” – điện thoại rung lên, cô ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814479/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.