“Thầy Nhậm, sau này thầy còn định giấu không?”
Nhậm Sùng Đạt chỉ biết trợn mắt nhìn trời. Cầm điện thoại lên thấy là Tào Dũng gọi, anh chẳng buồn bắt máy.
Anh còn thấy phiền hơn cả Tào Dũng. Sớm biết làm phụ đạo viên cũng có thể đưa học sinh vào bệnh viện, anh đã chẳng đổi cái điện thoại mới hơn ngàn tệ làm gì. Giờ lại bị mang tiếng là thầy phụ đạo không quan tâm học sinh.
“Thầy Nhậm, Tạ Uyển Oánh đến tìm thầy.” Có người đi ngang qua văn phòng thấy bóng dáng ở cửa liền vội vã báo tin.
Nhậm Sùng Đạt hơi căng thẳng.
Tạ Uyển Oánh bước vào văn phòng, lập tức tiến đến trước mặt phụ đạo viên, nghiêm túc nói:
“Thầy Nhậm, em thật sự không biết bọn họ muốn tặng em điện thoại. Bọn họ nói là được sự đồng ý của học viện. Em cảm thấy không đúng lắm, thầy giúp em mang trả lại họ.”
Chiếc điện thoại được đặt ngay ngắn trên bàn làm việc của Nhậm Sùng Đạt.
Các thầy cô khác chứng kiến cảnh này, ánh mắt nhìn Tạ Uyển Oánh đều trở nên nghiêm túc.
Chỉ có thể nói, học sinh này thật sự là người tốt. Tấm lòng trong sáng đến mức khiến người ta cảm động.
Nhậm Sùng Đạt chợt nhận ra, hóa ra bao năm nay mình khen thưởng cô bé này là hoàn toàn xứng đáng. Một đứa trẻ như thế, căn bản không hề kiêu ngạo hay tự mãn.
“Em cầm về đi.” Nhậm Sùng Đạt đã suy nghĩ kỹ, ôn tồn nói.
Tạ Uyển Oánh sững người: Thầy lại bảo cô cầm lấy? “Có lúc, sự khen ngợi từ bệnh nhân, từ người nhà bệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814477/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.