Tạ Uyển Oánh nhanh trí, lập tức đi theo nhị sư tỷ ra khỏi ký túc xá, rồi vừa đi dọc hành lang vừa hỏi tình hình cụ thể.
“Đại sư tỷ tối qua đi trực cấp cứu, bị người bên đó mắng té tát.” – Hà Hương Du kể lại.
“Vì sao lại như vậy?”
“Một bệnh nhân béo phì cần đặt ống nội khí quản để gắn máy thở, bên khoa Gây mê cử người xuống hỗ trợ. Đại sư tỷ bị gọi đi. Cấp cứu để một mình đại sư tỷ lo phần đó. Người bệnh lại là người béo! Một mình đại sư tỷ thì làm sao làm nổi chuyện đó? Kết quả là bị bên cấp cứu đổ trách nhiệm.” – Hà Hương Du nói tới đây còn sợ tiểu sư muội không hiểu, liền hỏi lại – “Ngươi hiểu không?”
Hiểu, đương nhiên là hiểu. Cô từng trọng sinh mà. Ngay khi nghe thấy từ “béo phì”, sắc mặt Tạ Uyển Oánh liền thay đổi hẳn. Có thể hình dung được cảnh tối qua đại sư tỷ Liễu Tĩnh Vân gặp phải nguy hiểm cỡ nào.
Bệnh nhân béo phì đặt nội khí quản vốn dĩ cực kỳ khó, thường thì bác sĩ phải thử đi thử lại nhiều lần, thậm chí hàng chục lần mới đặt được. Một bác sĩ nam làm gây mê mà thể trạng hơi nhỏ con còn chưa chắc xử lý nổi bệnh nhân kiểu này, lại bắt đại sư tỷ – một nữ bác sĩ – đi làm? Hơn nữa, thời điểm này dụng cụ nội soi thanh quản hiện đại vẫn chưa phổ biến. Khi đi trực cấp cứu, đa phần chỉ có thể dùng loại đèn soi thanh quản thông thường để đặt ống. Muốn đặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814444/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.