“Ta nói với em này, sư huynh Hoàng của em hiện giờ là người trực viện tổng, phải đi luân chuyển khắp các khoa, không rảnh dẫn em theo học ở phòng mình. Nhìn là biết em rất có hứng thú với khoa bọn anh, cũng rất có năng khiếu. Vậy đi, mấy hôm nay bác sĩ Vương trực ban, để anh ấy dẫn em theo. Có thể cho em thêm vài cơ hội thực hành.” Lữ chủ nhiệm đứng trước mặt Tạ Uyển Oánh, nói.
Bác sĩ Vương ở bên cạnh suy nghĩ rồi liên tục gật đầu: “Đúng đúng đúng, giống như tối qua đó, Lữ chủ nhiệm chẳng phải đã cho em cơ hội bóc băng gạc sao? Sau này, nếu có dịp, để em thử khâu vết thương cũng được. Anh có thể đứng cạnh chỉ dẫn em thao tác. Anh với Lữ chủ nhiệm đều tin là em có khả năng, đáng để bồi dưỡng.”
Hai người này đang nói gì vậy? Chẳng lẽ anh với sư huynh anh không đủ năng lực cho tiểu sư muội cơ hội thực tập à? Mặt dày thật đấy. Quên rồi sao tối qua đã bắt nạt người mới thế nào? Hoàng Chí Lỗi nghẹn một bụng tức, suýt nữa bốc khói.
“Sư huynh!” Hoàng Chí Lỗi nghiến răng quay sang hỏi Tào Dũng, “Bây giờ làm sao? Nếu là em, đã đuổi hai cái mặt dày đó đi rồi!”
Nhưng Tào Dũng cứ như không nghe thấy, thong thả bước lên trước, cười tủm tỉm với mọi người: “Đi thôi, đi ăn sáng.”
Nói đến ăn sáng, Lữ chủ nhiệm với bác sĩ Vương chắc chắn chẳng thèm ăn cùng bọn họ. Lữ chủ nhiệm xem đồng hồ, nói: “Thôi, mấy đứa trẻ các cậu đi ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814441/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.