“Đúng vậy đó, tụi tôi không quen ai trong bệnh viện, lại không biết còn thủ tục gì phải làm, muốn hỏi cũng không biết hỏi ai. May mà chủ nhiệm Lữ tới.” Người bệnh và người nhà vừa oán trách vừa cảm ơn chủ nhiệm Lữ.
Chủ nhiệm Lữ chỉ cười xua tay: “Không sao đâu, không sao.”
Người phía trước càng lúc càng gần, cuối cùng Tạ Uyển Oánh và những người khác cũng nhìn rõ tình hình.
Là một thanh niên ngoài hai mươi đang đẩy xe lăn. Trên xe là một người phụ nữ trung niên hơn bốn mươi tuổi, trán bên phải dán vài miếng gạc cố định bằng băng keo – có lẽ lúc khám cấp cứu đã được xử lý sơ bộ. Đây chính là nữ bệnh nhân và con trai cô ta.
Còn chủ nhiệm Lữ – một người đàn ông trung niên tầm hơn năm mươi tuổi, vóc dáng không khác gì các bác sĩ tầm tuổi ấy, hơi đậm người, mặt có nét nghiêm nghị, không đeo kính, tóc có thể đã nhuộm nên không thấy sợi bạc nào.
Ở độ tuổi này, các bác sĩ thường dày dạn kinh nghiệm lâm sàng, nhìn thế nào cũng đủ khiến người bệnh yên tâm tin tưởng.
“Tránh ra, tránh ra!” Bác sĩ Vương quát khẽ nhóm sinh viên y đang đứng chắn lối.
Những sinh viên kia còn đang ngơ ngác chưa biết phải làm gì, giờ mới kịp phản ứng, vội vàng tránh đường cho chủ nhiệm và bệnh nhân đi qua.
Tạ Uyển Oánh vì đến sớm nên đứng ở hành lang phía sau, dựa tường, không ngờ lại bị bác sĩ Vương bất chợt nhìn thẳng, gọi cô bước tới.
Thanh niên kia đẩy xe lăn vào phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814424/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.