Điều đáng sợ hơn cả là năm 1999, hệ tám năm của khóa tuyển sinh không những không mở rộng mà còn giảm chỉ tiêu. Nhà trường tuyên bố rằng đang tiến hành cải cách chương trình đào tạo hệ tám năm – ai mà biết cải cách đó là tốt hay xấu. Sự thật là, kể từ sau khóa của Tạ Uyển Oánh, suốt mấy năm liền không còn nữ sinh nào được tuyển vào hệ lâm sàng tám năm. Nữ sinh muốn vào làm ở bệnh viện tốt, thật sự không phải chuyện dễ dàng.
Như Liễu Tĩnh Vân chẳng hạn, bản thân tốt nghiệp từ Quốc Hiệp đã là một điểm cộng lớn rồi. Ngoài những bệnh viện trực thuộc Quốc Hiệp, nếu muốn vào các bệnh viện khác, đáng lý không khó. Nhưng đã học ở Quốc Hiệp thì đương nhiên ai cũng muốn ở lại Quốc Hiệp làm việc.
“Bây giờ sinh viên hệ tám năm tốt nghiệp còn chẳng bằng thạc sĩ hay tiến sĩ hệ thường, vì người ta nói sinh viên hệ tám năm chẳng có bao nhiêu cơ hội thực hành.”
Nhị sư tỷ Hà Hương Du tỏ ra lo lắng thật sự, bởi vì chính chị cũng từng trải qua những vướng mắc như vậy khi tìm việc làm năm ngoái.
Liễu Tĩnh Vân chỉ im lặng không nói một lời, cũng chẳng biết phải nói gì nữa.
“Nếu không thì thế này,” Hà Hương Du đề xuất, “Tào sư huynh chẳng phải sắp về nước sao? Đợi khi anh ấy trở về, em hỏi thử tình hình bên phía anh ấy. Nếu anh ấy chịu đứng ra giúp, có lẽ có thể giúp em ở lại bệnh viện.”
Tào sư huynh – cái tên này hình như đã lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814410/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.