Huống hồ, sau này ga tàu còn định trao cờ khen thưởng cho cô vì đã dùng kỹ thuật y học cứu người.
Thật ra, không ít người ban đầu nghe tin đồn này đều không tin lắm, cứ nghĩ có khi ga tàu nhầm lẫn chuyện gì đó chăng.
Nhưng giờ tận mắt nhìn thấy… cô ấy lại thật sự biết cách băng bó cầm m.á.u ngoại khoa?! “Ê này, cậu…” Thấy cô có vẻ định tự ý đặt gạc và băng vải lên chân người bị thương, Nhạc Văn Đồng lên tiếng ngăn cản, “Cậu phải biết, tụi mình mới là sinh viên năm nhất, có nên hỏi thầy hướng dẫn trước xem xử lý sao thì tốt hơn không?”
Nói xong, cậu lấy điện thoại ra gọi cho thầy phụ đạo Nhậm Sùng Đạt để xin chỉ đạo.
Nhưng Tạ Uyển Oánh chẳng còn tâm trí để quan tâm tới cậu. Cô nhanh chóng xác định vị trí điểm cầm m.á.u ở động mạch đùi, lập tức đặt gạc và băng vải chặt lên đó.
Phải cầm m.á.u ngay mới được.
________________________________________
Đô đô đô… Điện thoại Nokia của Nhạc Văn Đồng đổ chuông.
Còn tại quán cơm A Vượng, sau khi Tạ Uyển Oánh rời đi thì Chương Tiểu Huệ dẫn theo hai cô bạn thân cùng nhau vào cửa. Vừa vào đã hướng về phía ba vị thầy đang ăn cơm, vuốt tóc dài đầy phong cách rồi cất tiếng gọi:
“Anh Tào!”
Quả nhiên là vậy. Nhậm Sùng Đạt và Chu Hội Thương đều thầm nghĩ, bất kỳ ai đến gặp ba người họ, người đầu tiên gọi tên chắc chắn sẽ là Tào Dũng. Chỉ có Tạ Uyển Oánh là khác biệt hoàn toàn, từ đầu tới cuối chỉ nhìn về phía Chu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814395/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.