“Chào bà chủ.” Bác sĩ Trương cất tiếng chào, “Lần trước tôi hỏi loại thuốc kia, bà đã nhập về chưa?”
“Có, có rồi! Tôi vừa nhập về mười hộp amoxicillin hàng nhập khẩu, để dành hết cho bác sĩ Trương đấy.”
Vào thời điểm này, chất lượng thuốc nội địa và thuốc nhập khẩu vẫn còn cách biệt khá xa. Rất nhiều loại kháng sinh nếu dùng hàng trong nước thì hiệu quả giảm hẳn. Vì thế, những người hiểu chuyện trong bệnh viện nếu có nhu cầu, sẽ tìm mọi cách mua được thuốc nhập, bởi vì ngay cả bệnh viện nhiều khi cũng không thể kê được.
Có tiền cũng chưa chắc đã mua được thuốc tốt.
Mười hộp amoxicillin được bà chủ lấy ra đặt lên quầy, trong lòng vẫn thắc mắc không hiểu sao bác sĩ Trương lại mua nhiều đến vậy.
“Bác sĩ Trương này, bạn tôi sắp phẫu thuật, nói muốn nhờ anh làm gây tê cho cậu ấy.” – Bà chủ vừa đưa thuốc, vừa hạ giọng thương lượng.
Bác sĩ Trương đứng bên quầy kiểm tra số lượng thuốc, dường như không để tâm đến lời bà chủ, nhưng quay đầu lại thì thấy hai người khác đang mua đồ, liền nâng kính mắt lên hỏi:
“Các em là sinh viên khóa nào?”
“Khóa 96 ạ.” – Tạ Uyển Oánh và Nhạc Văn Đồng không suy nghĩ nhiều, liền trả lời ngay. Người này rõ ràng là tiền bối hoặc giảng viên lâm sàng trong bệnh viện, nên đương nhiên phải lễ phép.
“Khóa 96? Vậy chẳng phải là sinh viên mới vừa nhập học sao?” – Bác sĩ Trương sực nhớ ra, lộ vẻ ngạc nhiên rồi lập tức đưa ánh mắt mang theo vẻ xem thường liếc qua hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814393/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.