Âm thanh ấy vang vọng trong không khí, đúng lúc Nhậm Sùng Đạt đang cưỡi chiếc xe đạp cổ đến gần liền nghe thấy. Ông nhìn theo tiếng nói — ơ kìa, chẳng phải là sinh viên lớp mình sao? Rồi khi ánh mắt ông nhìn xa hơn: ủa, người đang đứng đằng xa kia chẳng phải là Tào Dũng, cũng là sinh viên lớp mình? Mà cậu ta lại đang nhìn chằm chằm Tạ Uyển Oánh? Tạ Uyển Oánh cúi đầu bước đi, không để ý đến mọi thứ xung quanh.
Phía sau, tiếng xe đạp lạch cạch vang lên, đột nhiên áp sát bên cạnh cô, một giọng nói cất lên:
— Tạ Uyển Oánh, bạn học.
Bị gọi bất ngờ, Tạ Uyển Oánh ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy gương mặt của “giáo chủ” Nhậm. Cô không khỏi giật mình, một giây sau mới kịp phản ứng, vội đổi cách xưng hô:
— Phụ đạo viên.
Nhậm Sùng Đạt thấy bộ dạng cô bị hù rõ ràng như vậy, lại cảm thấy khá thú vị. Vì trước đây cô bé này lúc nào cũng tỏ ra bình tĩnh, không giống người thường chút nào.
— Ăn cơm chưa? — ông hỏi.
— Ăn rồi, phụ đạo viên. — Tạ Uyển Oánh đáp.
— Vậy đi dạo vài vòng với tôi. — Nhậm Sùng Đạt nói.
Tạ Uyển Oánh chợt nhớ tới lời Triệu Triệu Vĩ từng dặn: nếu giáo chủ bắt chuyện thì phải chủ động tiếp lời. Nhưng cậu ấy không nói nếu giáo chủ chủ động tiếp lời trước thì phải làm gì... Thế là cô đành vội vàng theo sau Nhậm Sùng Đạt.
Dường như ông đang định đi ăn tối, đạp xe đến góc rẽ gần một quán ăn khuya thì dừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814388/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.