Con gái tài xế xe tải cũng biết xử lý chấn thương n.g.ự.c tiền tâm sao? Mèo mù vớ phải chuột chết?
“Em thật sự biết xử lý chấn thương n.g.ự.c tiền tâm à?” Giọng điệu của Nhậm Sùng Đạt khi hỏi giống hệt vẻ nghi ngờ của Chủ nhiệm Ngô lúc ở trên tàu.
Cô giáo nữ nhớ lại nội dung cuộc điện thoại, nói với ông:
“Thầy Nhậm, thầy nhận ra Chủ nhiệm Ngô của Bệnh viện Tuyên Ngũ đúng không?”
“Có chứ.” Là bác sĩ trong cùng thành phố, việc quen biết nhau là chuyện bình thường. Chủ nhiệm Ngô cũng có chút tiếng tăm trong giới, Nhậm Sùng Đạt gật đầu xác nhận.
“Lúc đó Chủ nhiệm Ngô cũng có mặt trên chuyến tàu. Sau đó bọn tôi gọi điện nói chuyện với anh ấy. Anh ấy rất chắc chắn rằng người xử lý cấp cứu là sinh viên trường Quốc Hiệp mình, còn khen tay nghề xử lý rất thuần thục, vừa nhìn là biết người có kinh nghiệm. Hình như sau đó còn trao đổi với thầy?” Vừa nói, cô lại liếc nhìn về phía Tạ Uyển Oánh.
Nói đến đây mới thấy, lúc đó Chủ nhiệm Ngô nghe mẹ Lâm kể sơ về tình hình nhưng lại không hỏi rõ Tạ Uyển Oánh đang học năm mấy, chỉ dựa vào trực giác mà cho rằng cô không thể nào là sinh viên năm nhất.
“Ý cô là gì?” Nhậm Sùng Đạt hỏi lại đồng nghiệp.
“Chủ nhiệm Ngô hỏi cô ấy mấy vấn đề về chuyên môn, cô ấy đều trả lời rất rõ ràng.” Cô giáo nữ đáp.
Nghe đến đây, Nhậm Sùng Đạt không hỏi thêm gì nữa.
Ánh mắt của các nam sinh trong lớp nhìn Tạ Uyển Oánh đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814383/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.