Chẳng lẽ… mình không chải tóc à? Vì thói quen, Tạ Uyển Oánh vô thức đưa tay sờ b.í.m tóc sau lưng. Không ngờ động tác đó vừa dứt, tiếng cười trong lớp lại càng lớn hơn. Tay cô đột nhiên cứng đờ, mơ hồ cảm thấy mình đã bỏ lỡ điều gì đó quan trọng.
Đúng lúc ấy, cửa lớp phát ra tiếng “két” nhẹ, có người đẩy cửa bước vào. Mọi tiếng nói cười trong lớp bỗng chốc ngừng bặt. Chỉ điều đó thôi cũng đủ để biết, người vừa bước vào là ai có địa vị không tầm thường.
Người đàn ông đó khoảng ngoài hai mươi, dáng người cao ráo, mái tóc được cắt gọn gàng, áo sơ mi trắng tay ngắn phối với quần tây đen, không đeo kính – hoàn toàn không giống hình mẫu mọt sách cổ điển. Đôi mắt phượng sắc sảo với đuôi mắt hơi xếch, tạo nên vẻ nghiêm nghị, một dáng vẻ học giả trẻ trung đầy cuốn hút, như từ trang sách bước ra ngoài đời thật khiến ai nhìn cũng thấy mới mẻ.
Dường như có sinh viên nhận ra anh ta là ai, bèn thì thầm:
“Là Nhậm giáo chủ, người sẽ làm phụ đạo viên của chúng ta, đúng không?”
Với những ai thi đậu vào Quốc Hiệp, gần như đều mang theo khát vọng và lý tưởng mãnh liệt. Thế nên trước khi nhập học, nhiều sinh viên đã tìm hiểu rất kỹ về trường, việc có người biết danh tính phụ đạo viên cũng không phải điều lạ. Chỉ là, những thông tin kiểu này thường chỉ lan truyền trong nội bộ, nếu không có mối quan hệ bên trong thì khó mà tiếp cận. Mà điều đó, Tạ Uyển Oánh tất nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814380/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.