Giọng điệu như vậy dường như khiến hắn có chút bất ngờ, hắn khẽ cười:
“Tang Nhi, nàng có biết không? Ta thích nhất chính là cái tính quật cường này của nàng.”
Hoàng Phủ Triệt ngừng lại, nhướng mày nói tiếp:
“Ta sẽ không để nàng c.h.ế.t.”
“Buông ra!”
Ta giãy giụa muốn rút tay về, nhưng không thoát được.
Ta nghiến răng, giơ tay còn lại lên, tát thẳng vào mặt hắn một cái.
“Chát!”
Tiếng bạt tai vang vọng khắp đại điện.
Ta cảm giác bàn tay đang nắm cổ tay mình đột nhiên buông lỏng, vội vàng rút tay về.
Trên cổ tay trắng nõn đã in rõ mấy vệt đỏ ch.ói mắt.
Ta ngẩng đầu trừng hắn, một tay che bụng, lùi về sau mấy bước, tiện tay cầm lấy cây kéo cắt tỉa hoa cỏ, chĩa về phía hắn:
“Hoàng Phủ Triệt, ngươi biết rõ mà, chọc ta đến đường cùng rồi, chuyện gì ta cũng dám làm.”
Hắn muốn bắt ta đi, chẳng qua là muốn dùng ta để uy h.i.ế.p Hoàng Phủ Diệp.
Ta vốn tưởng Hoàng Phủ Diệp không có nhược điểm, đến cuối cùng mới phát hiện, nhược điểm của hắn… chính là ta.
Lăng Ngọc tự nhiên không đứng yên nhìn, vừa định tiến lên thì đã bị Hoàng Phủ Triệt gọi lại.
“Đừng động vào nàng.”
Lăng Ngọc bước chân khựng lại, còn chưa kịp hoàn hồn:
“Vương gia… ngài… ngài…”
Ánh mắt Hoàng Phủ Triệt càng thêm đỏ ngầu:
“Ta đã nói đừng chạm vào nàng, lui về!”
Lăng Ngọc bị dọa cho giật mình, vội vàng lùi lại.
“Không vội. Lúc này, phụ hoàng hẳn còn đang bận đối phó với chiến loạn, chúng ta có rất nhiều thời gian.”
“Đã đến nước này rồi, ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-thanh-mau-than-cua-tra-nam/5247499/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.