Ta nghiền ngẫm kỹ lại, không đúng nha, sao ta lại thấy người đang ghen là y vậy? “Tất nhiên là hoàng thượng quan trọng nhất rồi.”
“Ừ.”
Hoàng Phủ Diệp từ phía sau ôm lấy ta, tay chẳng biết từ lúc nào đã đặt lên eo ta, cuối cùng dừng lại trên bụng nhỏ của ta:
“Vậy thì đừng đi nữa. Hôm nay không được, sau này cũng không được.”
Nụ cười trên mặt ta cứng lại: “Vì sao?”
Bên tai ta truyền đến tiếng cười khẽ của y:
“Trẫm phát hiện ra, Tang nhi nàng cầm kỳ thư họa cái gì cũng không tinh, mấy thứ tà môn như bài cửu thì lại tinh thông vô cùng.”
“……”
Mẹ kiếp, câu này sát thương không lớn, nhưng nh.ụ.c m.ạ thì cực mạnh!
Sau đó, Hoàng Phủ Diệp sai người cho các phi tần bên ngoài đều về hết, lại dặn người mang cho ta ít bánh ngọt để ăn chơi.
Nói ra thì, mấy vị phi tần này cũng đáng thương thật.
Nhập cung bao nhiêu năm, hoàng thượng chưa từng quan tâm lấy một lần.
Ta cũng biết chút ít, các nàng đa phần đều là bất đắc dĩ mới phải vào cung.
Nghe động tĩnh bên ngoài dần nhỏ lại, ta suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn mở miệng:
“Hoàng thượng.”
“Ừ?”
Y đáp.
Ta nuốt miếng đồ trong miệng xuống rồi mới nói tiếp:
“Ngài còn nhớ không, thần thiếp từng nói với ngài, không muốn cùng người khác chung một phu quân.”
Dù bọn họ chẳng làm gì, nhưng mang cái danh đó thôi, ta nghe cũng khó chịu rồi.
“Nhớ.”
Y đột nhiên trả lời dứt khoát như vậy, ta lại sững người, ngược lại có chút ngượng ngùng, lắp bắp nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-thanh-mau-than-cua-tra-nam/5247497/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.