Hơn nữa nàng ta cũng chưa làm ta bị thương, theo ta thấy, y ra lệnh nhốt người vào ngục thường đã là chẳng nể mặt Thừa tướng lắm rồi, nhưng ta không ngờ Hoàng Phủ Diệp lại trực tiếp tống nàng ta vào thiên lao.
Ở trong thiên lao, sống còn khổ hơn c.h.ế.t.
Ta mím môi, trong lòng không biết nên vui hay không.
Y bảo vệ ta như vậy, ta nên vui mới phải, nhưng nếu vì ta mà khiến y mang danh hôn quân, thì ta đương nhiên không muốn.
Hoàng Phủ Diệp dường như nhìn ra sắc mặt ta không ổn, biết ta đang nghĩ gì, trầm giọng nói:
“Kẻ làm nàng bị thương, trẫm sẽ không tha. Còn bên Thừa tướng, cũng chẳng thiếu thêm lần này.”
Ta đầu tiên là sững ra, rất nhanh liền hiểu.
Dù sao Thừa tướng hận chúng ta cũng đâu phải ngày một ngày hai.
“Vậy Tiêm Nhi thì sao?”
Ta lập tức hỏi tiếp.
“Lưu đày.”
Hoàng Phủ Diệp thản nhiên nói xong, lại tiếp tục đút t.h.u.ố.c cho ta.
Ta rũ mắt xuống, không nói thêm gì, ngoan ngoãn uống hết bát t.h.u.ố.c.
Uống xong t.h.u.ố.c lại ngủ thêm một lúc, ta thật sự rảnh rỗi đến phát chán, muốn ra ngoài đi dạo.
Nghe nói Hoàng Phủ Triệt cũng vội vàng chạy về, lúc này đang có việc tìm Hoàng Phủ Diệp, đoán chừng là chuyện của Lê Tình.
Ta ngồi một lúc, cảm thấy không ngồi yên được, liền nhân lúc Hoàng Phủ Diệp ra ngoài, cũng lén đi ra theo.
“Nương nương, người vẫn nên ngoan ngoãn ở lại thì hơn, hoàng thượng trước khi đi đã dặn đi dặn lại bảo người nghỉ ngơi cho tốt, nếu quay về thấy người không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-thanh-mau-than-cua-tra-nam/5247495/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.