“Nương nương, mấy ngày nay người đều không ăn uống t.ử tế, nô tỳ nấu chút canh hạt sen, người ăn một chút nhé?”
Ta nheo mắt, thuận miệng đáp:
“Để lát nữa rồi nói.”
Không biết có phải vì Hoàng Phủ Diệp không ở đây hay không, mấy ngày nay ta ăn uống chẳng có khẩu vị, lại hay buồn ngủ.
Cung nữ thấy ta không có hứng ăn, lo lắng nói:
“Nương nương, cứ thế này cũng không ổn, hay để nô tỳ đi mời thái y, kê cho người chút t.h.u.ố.c khai vị?”
Ta lười biếng ngáp một cái:
“Không cần phiền phức đâu.”
Sợ nàng lo lắng, ta vẫn miễn cưỡng đứng dậy, nhẫn nại ăn chút đồ, rồi lại ngủ tiếp.
Đến chiều, một cung nữ thân cận của ta vẫn lén mời thái y tới.
Tuy không hỏi ý ta trước, nhưng cũng là vì tốt cho ta, hơn nữa tính ta xưa nay dễ dãi, cũng không thấy có gì, liền chống người ngồi dậy.
“Nương nương, mấy ngày nay hoàng thượng không ở trong cung, người càng phải chú ý thân thể.”
Cung nữ nói chuyện ta có nhận ra, là người mới tới lần trước, tên là Tiêm Nhi.
“Ừ.”
Ta thờ ơ đáp một tiếng.
Thái y chậm rãi tiến lên, đặt đầu ngón tay lên cổ tay ta.
Ta nhìn sắc mặt thái y càng lúc càng không ổn, không nhịn được hỏi:
“Bổn cung rốt cuộc là mắc bệnh gì?”
Thái y lại cẩn thận bắt mạch thêm một lúc, rồi mới nghiêm túc ngẩng đầu nói:
“Nương nương, đây là… hỷ mạch ạ.”
“……”
Phải rất lâu sau ta mới chấp nhận được chuyện mình đã mang thai.
Biết được việc này, ta lại bình tĩnh hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-thanh-mau-than-cua-tra-nam/5247493/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.