Phải nói thật, cảm giác này đúng là không tệ, chẳng phải chính là dưới một người, trên vạn người đó sao? Mấy phi tần sau khi hành lễ xong, lần lượt lấy ra lễ vật đã chuẩn bị sẵn.
Ý tứ trong đó không cần nói cũng biết, bọn họ muốn lấy lòng ta.
Ta cũng không kén chọn, tất cả đều nhận hết.
Đến lượt phu thê Hoàng Phủ Triệt.
Hai người bưng trà, cung kính quỳ trước mặt ta.
Hoàng Phủ Triệt hôm qua đã bước ra bước đầu tiên là gọi ta mẫu hậu, hôm nay tuy vẫn còn gượng gạo, nhưng đã khá hơn nhiều so với hôm qua, hắn gọi:
“Mẫu hậu.”
Ta không nhận trà, ánh mắt rơi xuống người nữ t.ử mặc váy dài màu xanh nhạt đứng bên cạnh hắn, mỉm cười thân thiết gọi:
“Tình nhi, ngươi không lẽ không nhận ra ta sao?”
Nàng ta tên là Lê Tình, chính là con gái thừa tướng.
Tiểu tiện nhân này trước kia chẳng ít lần bắt nạt ta.
Thứ gì ta muốn, nàng ta đều tranh với ta, chỉ là lại không tranh nổi.
Còn Hoàng Phủ Triệt, cũng là do nàng ta hao tâm tổn sức quyến rũ mà có được.
Lê Tình dè dặt ngẩng đầu nhìn ta, nghiến c.h.ặ.t hàm răng, nhưng trên mặt vẫn treo nụ cười, nghẹn một lúc lâu mới gọi được:
“Mẫu… mẫu hậu…”
Ta cười tủm tỉm đứng dậy bước tới, đưa tay xoa xoa đầu hai người họ:
“Ngoan, sau này thường xuyên tới nhé.”
Hai người này, e là cả đời cũng chẳng muốn gặp lại ta.
“Bổn cung mệt rồi, tất cả lui xuống đi.”
Ta vừa dứt lời, mấy phi tần liền lần lượt lui ra ngoài.
Ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-thanh-mau-than-cua-tra-nam/5247476/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.