Tạ Thức Y bước ra khỏi phòng thì thấy Ngu Tâm đã chờ sẵn bên ngoài từ lâu.
"Minh chủ."
Tạ Thức Y cụp mắt, kiếm Bất Hối lam nhạt trong tay áo hóa thành pháp trận bao lấy gian phòng trước mặt. Dựa vào hiểu biết của hắn về Ngôn Khanh, thì Ngôn Khanh bây giờ hoặc sẽ giận dữ đì vò nát hoa mơ, hoặc sẽ lên giường ngủ thẳng.
Tạ Thức Y đứng lẳng lặng ngoài phòng, hồi lâu mới xoay người đến một gian phòng khác.
Vừa vào bên trong, mấy chú chim ruồi với sắc màu rực rỡ đã sà thoắt xuống từ mái hiên. Có điều, lông đuôi nhỏ dài của chúng lại hắt ra ánh lạnh băng và sắc bén. Chúng chỉ dám lượn quanh Tạ Thức Y và cất lên tiếng hót trầm, mà không dám lại gần hắn.
Tạ Thức Y ngồi xuống trước bàn, vạt áo tuyết chất chồng trên đất, mái tóc đen tuôn dài như suối chảy.
Đứng cách hắn mấy bước, Ngu Tâm thưa với Tạ Thức Y một cách cung kích: "Minh chủ, Tần Trường Hi hiện chưa rời châu Nam Trạch, nhà họ Tần đã âm thầm cấu kết với môn Phù Hoa trăm năm nay, nhưng vẫn chưa rõ mưu đồ của chúng. Ta nghi chúng sẽ ngáng đường ở đại hội Thanh Vân lần này."
Tạ Thức Y đáp một tiếng hời hợt, sau đó ngước mắt, bình tĩnh hỏi: "Đã điều tra xong sáu người trước đây ta lệnh cho các ngươi gϊếŧ rồi chứ?"
Sắc mặt Ngu Tâm ổn định lại, hắn nghiêm túc nói: "Thưa, đã điều tra xong."
"Hai huynh đệ Ân Hiến và Ân Quan nhà họ Ân thường hoạt động tại nhân gian. Dưới sự uy hiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-lai-thoi-tien-ton-con-nien-thieu/917825/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.