“Ừm, được.” Yết hầu Lận Xuyên di chuyển, mặc dù hôn nhân này có hơi vội vàng, nhưng đối tượng quả thực là người mình hướng đến.
Những cái khác không nói, chỉ với ngoại hình và nhân phẩm này thì không có gì phải chê, sau này phải yêu thương quan tâm nhiều hơn mới được.
Cụ thể nên yêu thương vợ như thế nào thì anh không biết, lãnh đạo cũng đâu có dạy. Quả thực không được thì mọi thứ trong nhà để cô quyết định tất.
Lận Xuyên căng thẳng âm thầm tự quyết định, sau đó mượn xe lừa chở Tô Tô đến công xã.
Mặc dù chỉ có hai người, nhưng trên đường đi Lận Xuyên không nói một câu nào cả, mồ hôi trên mặt rơi xuống như mưa vậy.
Trong vùng núi rộng lớn này không có bóng người, chỉ có đôi cô nam quả nữ bọn họ căng thẳng một cách khó hiểu.
Tô Tô cũng cảm thấy dáng lưng anh hơi cứng nhắc, cô chọt nhẹ một cái và nói: “Lận Xuyên.”
“Có.” Có hơi giống như gào thét, anh lập tức điều chỉnh lại giọng nói: “Có, có chuyện gì sao?”
“Chân em lạnh đông cứng rồi, có thể bỏ vào áo khoác anh không?”
“Được.”
Sau đó cô nhét đôi chân vào áo anh.
Trong lòng anh thấy ấm áp, anh đưa tay đè áo lại.
“Lận Xuyên, liệu anh có cảm thấy em chủ động muốn gả cho anh như vậy rất mặt dày không?”
Tô Tô yểu điệu hỏi, thật ra cô biết Lận Xuyên nguyện lòng, chỉ là có chút không nhìn ra được.
Lận Xuyên vừa quất roi vừa nói: “Em là một cô gái tốt, không có mặt dày.”
Tô Tô cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-lai-thap-nien-70-ga-cho-nam-xung-xui-xeo/456526/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.