"Anh nói gì vậy? Tôi không có yêu anh ta!"
"Không yêu? Lâm Thiến Vy, cô đừng có làm tôi cười rụng răng nữa! Nếu cô không yêu vậy tại sao lại lấy anh ta? Tại sao lại toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho anh ta? Tại sao cái gì cũng ưu tiên anh ta lên hàng đầu? Tại sao thà để bị anh ta hiểu lầm cũng không muốn cho anh ta biết sự thật? Cô đổi trắng thay đen chuyện cái thai, thà chịu bị oan ức sỉ nhục cũng không muốn nhìn thấy anh ta đau khổ thên lần nữa. Nếu không yêu anh ta thì vì sao cô có thể hi sinh đến tận nhường đó?"
"Tại sao anh lại biết những chuyện này?" Thiến Vy nhất thời hoang mang.
"Còn quan trọng sao? Tập trung vào vấn đề đi! Sự thật là cô đã yêu Dịch Thừa Phong rồi hơn nữa còn yêu anh ta đến mức mất cả lí trí, vì anh ta mà ích kỷ với chính mình."
Từng câu từng chữ mà Lăng Thiên Trì nói ra hệt như tiếng sét đánh thẳng vào tim cô, nét mặt bỗng chốc hóa dại, cô nhất thời mất khả năng phản ứng. Thiến Vy không hiểu vì sao bây giờ tâm mình lại loạn như thế, lời nói của người nọ cứ lập đi lập lại trong đầu cô không biết bao nhiêu lần, nó đã gây cho cô một chấn động rất lớn, khiến cô mãi ngây người ngồi trên giường.
Cô yêu Dịch Thừa Phong ư? Không có! Không thể nào! Cô chỉ thương hại anh ta, chỉ thương hại anh ta thôi mà!
Cô không có yêu anh ta! Không có yêu anh ta!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-dua-uyen-uong/3076856/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.